Ly hôn: Nên hay không?

 - 08/11/2010 10:25

Ly hôn là một quyết định quantrọng trong đời người, vì vậy tôi đang rất băn khoăn và có thể nói đang rơi vàosự bế tắc, rất mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành nhất để tôi biếtmình nên làm gì lúc này.

Sáu năm trước tôi làm lễ tân chomột khách sạn nhỏ và được chị bạn giới thiệu làm quen với một người bạn của chị- một người đàn ông Đan Mạch lớn tuổi nhưng tính tình trẻ trung và thanh lịch.Ban đầu tôi cũng không ấn tượng gì lắm chỉ nghĩ theo phép lịch sự thì làm quenthôi. Rồi những lần trở lại Việt Nam người đó chủ ý muốn mời tôi đi uống cà phê.Sau đó thì chúng tôi trao đổi email để liên lạc.

Nói về người đàn ông đó thì theocảm nhận ban đầu của tôi đó là 1 người ga-lăng, lịch sự, cư xử đúng mực với mọingười xung quanh. Người đó có 1 con riêng do vợ để lại từ khi còn nhỏ xíu đếngiờ đã 18 tuổi. Một năm sau, khi những liên lạc qua email và những lần người đóvề VN thì tôi chính thức nhận lời trở thành bạn gái của người đó. Khi bắt đầuthân thiết thì người đó ngỏ ý muốn tôi nghỉ việc và chuyên tâm vào việc học (khiđó tôi đang theo học ở một trường Đại Học ) và người đó sẽ giúp đõ tôi về mặttài chính. Tôi đã chấp nhận. 

Ly hôn: Nên hay không?

Ảnh minh họa

Sau 2 năm yêu nhau chúng tôiquyết định tổ chức đám cưới rồi theo chồng về Đan Mạch-một đất nước xa lạ, khôngcó người thân, bạn bè gì. Công việc của tôi là ở nhà và làm nội chợ bình thườngvì chồng tôi nói không muốn tôi đi làm vất vả vì một mình chồng đi làm có thề lođược cho gia đình. Thương chồng cảnh "gà trống nuôi con" bao nhiêu năm nên tôiđồng ý, cố gắng chăm lo nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ.

Gia đình và bạn bè chồng rất quýtôi. Chồng tôi mở một tài khoản riêng đứng tên 2 vợ chồng nhưng nói thật tôichẳng biết trong đó có bao nhiêu và mỗi tháng sẽ đưa tôi một ít tiền mặt để dànhcho bản thân, còn mọi chi tiêu trong nhà thì chồng tôi lo hết. Mỗi năm một lầnchúng tôi về lại Việt Nam thăm gia đình tôi.

Nhà tôi có ba chị em gái, nhưngkhi ai cần giúp đỡ thì chồng tôi cũng sẵn sàng dù không nhiều. Hàng xóm cũng quýmến vì tính nết hòa đồng với mọi người. Đến đây hẳn nhiều người nghĩ tôi hạnhphúc vậy còn than vãn gì? Nhưng "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh". Vì tôikhông đi làm nên không tự chủ được về mặt tài chính để phụ giúp cha mẹ già ởquê, mỗi lần về thăm nhà chồng tôi chỉ đưa cho một ít rồi tôi phải thêm thắtchút tiền để dành của mình để giúp ông bà được thêm chút ít (mang tiếng lấychồng tây).

Cha mẹ tôi không đòi hỏi gì, chỉmong con mình hạnh phúc là ông bà vui, nhưng nói thật tôi thấy xót xa lắm, gần70 tuổi nhưng vẫn phải sớm hôm lọ mọ kiếm từng đồng. Lấy chồng rồi tôi hy vọnggiúp đở cha mẹ nhiều hơn nhưng sự thật thì không được như ý muốn. Giá như chồngtôi hiểu cho nỗi lòng của vợ để có thể giúp đỡ cha mẹ tôi mỗi tháng một chút thìtốt biết bao. Nhưng chồng tôi không hiểu điều đó, hay không muốn hiểu tôi cũngkhông biết.

Ba năm nơi xứ người là ba năm daydứt vì thấy mình không chăm lo được cho cha mẹ, thấy mình có lỗi quá. Rồi cuộcsống bên này cô đơn mà chồng tôi không muốn có con (tôi nghĩ vậy) có lẽ vì đã có1 người con riêng rồi nên không muốn nữa, lý do chồng tôi đưa ra là chồng tôilớn tuổi rồi, sau này con lớn sẽ thiệt thòi. Nhưng bạn bè tôi thì nói nếu thươngvợ thì chuyện đó không thành vấn đề. Điều đó làm tôi rất ám ảnh. Là phụ nữ tôicũng mong ước được làm mẹ như bao người khác, nhưng tôi đành cam chịu vì nóithật tôi cũng rất thương chồng tôi nên không muốn nói nhiều để gây áp lực chochồng. Cũng từ đó tôi ngại không muốn về lại VN, vì đi đến đâu cũng nhận đượcnhững câu hỏi đến xé lòng: "Cho bố mẹ được bao nhiêu?", "Vẫn chưa có gì à?","Sao lâu thế?", người ác mồm hơn thì "Hay là điếc rồi?".

Từ đó tôi sống thu mình lại hơn,rất hạn chế giao tiếp với mọi người, người bạn thân thiết nhất của tôi chính làchiếc máy tính này. Tôi đã tự nhủ mình đừng quan tâm đến lời thiên hạ nhưng quảthực đó là nhưng vết dao cứa sâu thêm vào nỗi đau tôi đang mang nặng. Tôi nghĩnếu tôi có một đứa con thì có thề tình thế sẽ khác, ít ra tinh thần tôi sẽ phấnchấn hơn khi có thể chăm sóc cho con mình, để không còn thấy mình vô tích sựnữa. Nhưng đó chỉ là ước mơ nhỏ nhoi.

Rồi thêm áp lực tinh thần về tiềnnữa, thỉnh thoảng khi đưa tiền cho tôi thì chồng tôi lại nói "em may mắn đấy,vì có nhiều người còn đang thất nghiệp kìa". Tôi nghe đắng ngắt trong lòng.Rồi những khi cha tôi ở quê bệnh nặng thì tôi đề nghị chồng tôi nên giúp đỡ ôngthì chồng tôi cũng có gửi về chút đỉnh, nhưng cũng chẳng đáng là bao so với thunhập của chồng tôi. Chồng tôi có thể chi ra cả vài ngàn euro làm cái lán nhỏ nơiđi pic nic nhưng gửi về cho cha mẹ vợ chỉ có vài trăm euro.

Tôi còn nhớ ngày vẫn còn là ngườiyêu, tôi muốn đi mua ít quần áo, chồng tôi trả tiền (cũng chỉ vài trăm nghìn)đến khi về thì tôi nghe một câu nói như gáo nước lạnh tạt vào mặt : "Anh có phảingân hàng đâu". Tôi đã quyết định trả lại số tiền đó nhưng chồng tôi không lấy.

Thỉnh thoảng chúng tôi có những va chạm thì chồng tôi tỏ vẻ bất cần và ý là lúcnào cũng có thể kiếm được người khác trẻ đẹp. Tỏ ý như là tôi cần anh chứ anhkhông cần tôi. Điều đó làm tôi khó chịu và tủi thân vì như vậy là không tôntrọng vợ. Có lần tôi đau bụng kinh, đau vật vã, mệt mỏi vô cùng, tôi điện thoạicho chồng nói rằng mình đang rất đau, không thể nấu cơm, có gì thì 2 bố con ănngoài. Rồi khi chồng về thì đứa con mua đồ ăn về cho 2 bố con, còn tôi nằm 1mình trong phòng mà chồng tôi cũng không một lời hỏi thăm, quan tâm mà thảnnhiên cho rằng điều đó bình thường, rồi sẽ hết.

Nói thật lúc đó bụng đau quằnquại nhưng tim thì đau gấp mười lần. Tôi bắt đầu đặt câu hỏi không biết tình yêuchồng tôi dành cho tôi là thứ tình yêu gì mà sao lại nhạt nhẽo như vậy? Lần cuốicùng là hôm qua, Tôi nói tôi đau bụng nhưng chồng tôi không một lời hỏi han, anủi mà còn nói tôi mới 30 tuổi mà đã cằn nhằn như một bà già khó tính. Lời quatiếng lại thế là cãi nhau. Bao nhiêu dồn nén, chịu đựng tôi đã quyết định nói: "Nếuanh muốn em sẽ trả lại tự do để anh có thể đi tìm người khác hơn em", thìchồng tôi trả lời: "Nếu em muốn đi thì cứ đi, anh không níu giữ".

Đây chính là giọt nước tràn lykhiến tôi cảm thấy mình không là gì trong lòng chồng. Tôi đang suy nghĩ đến vấnđề ly hôn vì nghĩ rằng chồng tôi không còn cần đến mình nữa. Sáu năm qua tìnhyêu tôi trao đi trọn vẹn để bây giờ tôi nhận được lời nói nhạt như nước lã. Tôi30 tuổi, nếu quyết định ly hôn tôi sẽ về lại VN để bắt đầu lại từ đầu vì tôikhông màng đến chuyện tài sản, tôi sẽ ra đi tay trắng vì thứ tôi cần là tình yêunhưng giờ đây tôi không cảm nhận được từ chồng mình nữa. Các bạn hãy nghĩ giúptôi. Ly hôn, nên hay không? Tôi đang rất hoang mang và bế tắc.

everyday...@yahoo.com

Hãy gửi những tâm sự của bạn đến email:lhanh@vietnamnet.vn (hoặc gửichủ đề cần tâm sự tại phần đầu của chuyên mục) để được cùng chia sẻ và giúp đỡtừ độc giả.

Menu:
Trang chủ Xã hội Kinh tế Văn hóa Thể thao Thế giới Công nghệ Thời trang Giải trí Photo Đời sống Tâm sự

Tin Tức Online - Trang thông tin điện tử tổng hợp của Công ty Cổ phần Truyền thông VietNamNet.

Địa chỉ: Tòa nhà C’Land- 156 Xã Đàn 2, Phường Nam Đồng, Quận Đống Đa, Hà Nội

Điện thoại : (04) 37 722 729 (máy lẻ 1991) - Fax: (04 )39 744 882

E-mail: tintuconline@vietnamnet.vn

Giấy phép hoạt động số 119/GP-TTĐT, Ngày 09/01/2013
do SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG THÀNH PHỐ HÀ NỘI CẤP

Đơn vị quảng cáo: Công ty Cổ phần Truyền thông VietNamNet

-  Hà nội: Tel: 04 37727988 - Hotline: 0919405885
   Email: vietnamnetjsc.hn@vietnamnet.vn

- Tp.HCM: Hotline: 0919405885
   Email: vietnamnetjsc.hcm@vietnamnet.vn